AloFlash ! Cộng đồng flash Việt Nam



You are here: News Giải trí Chuyện chỉ có ở Việt Nam

Chuyện chỉ có ở Việt Nam

Email In PDF.
Xem kết quả: / 4
Bình thườngTuyệt vời 

Đầu tiên cần phải làm rõ chuyện này: cái entry này, cũng như loạt bài ‘chỉ có ở Việt Nam’ sắp tới không có nói xấu hay mỉa mai gì đất nước tươi đẹp của chúng ta nha.

Mặc dù có những chuyện ‘chỉ có ở Việt Nam’ kiểu ‘không cho ánh sáng lọt ra ngoài’ thì đúng là ‘chỉ có ở Việt Nam’, nhưng mấy cái đó thì chắc sẽ đặt tên khác, chẳng hạn đặt là mục ‘người Việt Nam mình vui tính’… hihi… cho nó vui tính!

Cái mục này là ca ngợi (nghĩa đen, không móc ngoéo gì hết đó) đất nước thương yêu của chúng ta… Hihi…

Nói chung là tui không biết sao có nhiều bạn không có thích về Việt Nam sau một thời gian đi nước ngoài (thiệt ra tui biết nhưng giả bộ nói không biết). Tui cũng từng có suy nghĩ thôi đi luôn cho rồi chứ về xong phải đội nón bảo hiểm mệt lắm, chưa kể đường sá thì toàn cống rãnh đang đào với lô cốt đang dững. Ghê rợn thiệt đó nha.

Có điều, có những thứ chỉ có ở Việt Nam làm cho tui không đặng ra đi mà không trở lại. Nhiều hôm nằm nhà buồn nhớ khủng khiếp luôn đó chớ.

Tui cũng hay dụ mấy đứa bạn tui, nói, qua Việt Nam đi, tụi mày sẽ thấy những chuyện mà trên đời này không đâu có như ở Việt Nam hết đó. Tui còn muốn làm một cái show kia kìa, mà thôi không nói ra mắc công bị chôm ý tưởng… hehehe

Entry mở hàng cho vụ án ‘Chỉ có ở Việt Nam!’ đó là entry… đi nhậu!

Tui có anh bạn học ở USC, định mệnh run rủi thế nào mà hai năm trước, anh đó được thay thế cho một anh khác làm trợ lý sinh viên cho cái khoá học mủa hè vào phút chót. Sau khi khoá học kết thúc, ai cũng yêu quý ảnh hết. Bà con hứa hẹn sẽ mời ảnh qua Việt Nam làm ảnh khoái chí hết sức. Chòi oi, hồi đó tui lo lắm tại vì tui nghĩ mấy bạn Việt Nam giả bộ mời lơi thôi, mà cái anh này ảnh tin thiệt. Tuần nào ảnh cũng hỏi tui, có ai mời tao qua chưa. Làm tui cũng đi hối thúc mấy người hứa hẹn kia quá trời.

May sao cuối cùng có anh Lê Bảo Trung mời Joel qua quay phim thiệt. Anh này khoái chí hết sức luôn. Anh qua Việt Nam ba tháng, sau đó quay lại Mỹ. Việc đầu tiên ảnh làm là gọi điện rủ tui… đi nhậu! Xong ảnh nói, L ơi, tao nhớ Việt Nam quá àh. Ở Việt Nam tối mà buồn chỉ cần gọi là có bạn đi nhậu. Chứ ở đây đâu có cái dzụ đó đâu. Mà ở VN nhậu ngoài đường còn vui nữa. Chứ ở đây đâu có vụ đó đâu…

Bốn tháng sau, Joel tìm đường quay lại Việt Nam, không cần ai mời mọc gì hết.

Mà công nhận, chỉ có ở Việt Nam mới có cái khu như khu trước cổng trường Kiến Trúc. Hihi… tối mò ra đó, ghế xập xa xập xệ, bà con ngồi dựa tường, mặt mày đỏ ké, cười lé phé nhậu bò né, thỉnh thoảng có mấy em ýe ýe chạy ngang nữa… Hay là dọc bờ kênh Nhiêu Lộc, nửa đêm còn sáng trưng đèn, có mấy bạn thương binh (dỏm) cầm đờn đi hát dạo… (mà tui đã quyết định chọn dòng nhạc này làm dòng nhạc cho phim tốt nghiệp của tui). Hay là ‘dốc sương mù’ ở Hai Bà Trưng hơn nửa đêm vẫn đông, ăn lẩu cá kèo, lẩu cá bông lau ngon thiệt… hic, tưởng tượng thôi mà chảy nước miếng…..thèm quá trời ơi…

Mồi nhậu mới sáng tạo nha. Gỏi cóc xanh với tôm khô, đậu hũ trắng chấm mắm tôm thôi đã phê rồi đó. Đơn giản mà hiệu quả. Rồi ốc nữa (ốc sẽ cho vô chuyên đề ốc sau). xong đậu phộng luộc 2000đồng/lon, giờ chắc 10.000đồng/lon quá. Rồi bắp xào mỡ hành, mực nướng chấm tương ớt.

Không ngờ có ngày mình ngồi viết về chuyện ăn nhậu. Haha…

Bình luận (2)Add Comment
0
...
được viết bởi NhOcK kUbI ¯°¯, Tháng mười hai 27, 2010
kung~ thuong` thui.......smilies/cool.gif
0
...
được viết bởi binh lan 1, Tháng sáu 14, 2012
qua wuan dong trhe u

Viết bình luận
nhỏ hơn | lớn hơn

busy